Kính gửi đồng nghiệp thân mến, các bậc phụ huynh cùng toàn thể các em học sinh – sinh viên!
Hôm nay, trong không khí trang trọng và xúc động của ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, tôi xin được phép chia sẻ đôi điều từ chính tâm lòng của một người giảng viên, giáo viên, – một “người lái đò” trên dòng sông tri thức.

Suốt bao năm đứng trên bục giảng, tôi đã quen với tiếng trống trường, với phấn trắng, bảng đen, với từng gương mặt học trò vừa bỡ ngỡ vừa hồn nhiên. Mỗi buổi sáng bước vào lớp, tôi lại cảm thấy như mình đang bắt đầu một chuyến đò mới. Mỗi học trò chính là một hành khách đang cần được dẫn dắt vượt qua những đoạn sông có thể phẳng lặng, cũng có thể đầy sóng gió.
Là người lái đò, chúng tôi không mang những điều vĩ đại. Chúng tôi chỉ có trái tim yêu nghề, sự kiên nhẫn và niềm tin rằng: mỗi học sinh, sinh viên đều có hạt giống tốt đẹp đang chờ được đánh thức. Chúng tôi dạy các em con chữ, những tri thức nghề nghiệp, nhưng hơn hết, chúng tôi mong các em học được lòng bao dung, nghị lực, sự tử tế, và niềm tin vào tương lai của chính mình.

Có những đêm thức trắng soạn bài, có những buổi lên lớp khi vẫn còn mỏi mệt. Có những lúc đứng trước học sinh cá biệt, chúng tôi trăn trở không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng cũng có những ngày nhìn thấy một ánh mắt bừng sáng khi hiểu bài, một lời chào lễ phép, hay một bước tiến bộ nhỏ bé… và trái tim người thầy lại đầy ắp niềm vui. Chỉ những ai làm nghề, mới hiểu hết được thứ hạnh phúc âm thầm ấy.
Thời gian trôi nhanh lắm. Những lớp học trò ngày nào còn rụt rè ngồi bàn đầu, giờ đã trưởng thành, đã bước sang những hành trình mới. Có em trở lại thăm trường, có em chỉ gửi một lời chúc, có em âm thầm thành đạt rồi gửi tặng thầy cô một niềm tự hào. Đó chính là phần thưởng lớn nhất của nghề giáo – phần thưởng không đo bằng vật chất, mà bằng giá trị của sự trưởng thành.
Nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi nhận ra rằng: người lái đò không chỉ đưa học trò sang bên kia bờ tri thức, mà chính những chuyến đò ấy cũng làm nên cuộc đời của chính chúng tôi. Mỗi thế hệ học sinh, sinh viên đều cho chúng tôi thêm động lực, thêm niềm tin để tiếp tục chèo, dù đôi tay đã mỏi, mái tóc có bạc đi.



Hình ảnh: Thầy và Trò trong ngày kỷ niệm 20/11 và lễ tốt nghiệp các lớp Y – dược
Hôm nay, nhân ngày 20/11, với tư cách một người lái đò, tôi muốn gửi lời tri ân đến những đồng nghiệp đã và đang cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Xin cảm ơn các bậc phụ huynh đã đồng hành cùng nhà trường; cảm ơn các em học sinh – sinh viên, vì chính các em là lý do để chúng tôi tiếp tục cố gắng mỗi ngày.
Chúng tôi – những người lái đò – sẽ vẫn kiên trì, vẫn tận tụy, vẫn giữ ngọn lửa yêu nghề để đưa thêm nhiều thế hệ trẻ đến bờ bến tương lai.
Xin kính chúc tất cả thầy cô luôn vững tay chèo và luôn nhận được những trái ngọt của nghề./.
Thầy DsCKI. Nguyễn Quốc Trung
